再賦 其二

宋代 孔平仲
起自然銅鼎,烹茶滴乳香。深冬灰正冷,新臘雪須當。 我意空青眼,君才貫眾長。唱酬幾百合,衰白荷相忘。
rán tóng dǐng   pēng chá xiāng shēn dōng huī zhèng lěng xīn   xuě dāng    
kōng qīng yǎn   jūn cái guàn zhòng zhǎng chàng chóu bǎi shuāi   bái xiāng wàng