再賦柳枝詞二闋 其一

宋代 韓琦
曲江風暖曉陰斜,翠色相宜拂鈿車。自有春眠慵未起,日高人困又飛花。
jiāng fēng nuǎn xiǎo yīn xié   cuì xiàng diàn chē yǒu chūn mián yōng wèi   gāo rén kùn yòu fēi huā