再賦二首 其一

宋代 孫覿
水繞禪窗淨,香凝古殿深。讀書不求解,酬古聊自斟。 塔鈴已無語,匣琴猶有心。獨謠西閣夜,風滿快哉襟。
shuǐ rào chán chuāng jìng   xiāng níng diàn 殿 shēn shū qiú jiě   chóu liáo zhēn
líng   xiá qín yóu yǒu xīn yáo 西   fēng mǎn 滿 kuài zāi jīn