再賦二首 其二

宋代 孫覿
愛竹門可款,命車壑初尋。烏啼春院靜,人語夜堂深。 鼠跡留僧缽,蝸涎換佛金。鄰翁笑相命,春酌夜沈沈。
ài zhú mén kuǎn   mìng chē chū xún chūn yuàn jìng   rén táng shēn
shǔ liú sēng   xián huàn jīn lín wēng xiào xiāng mìng   chūn zhuó shěn shěn