再賦

宋代 葉夢得
惠崇殘筆老尤奇,袖裡溪山每自隨。欲識滄波無限意,此間惟許當家知。
huì chóng cán lǎo yóu   xiù shān měi suí shí cāng xiàn   jiān wéi dāng jiā zhī