再賦

宋代 丁謂
彼美秋江上,塵埃恥托根。 笑傾行雨國,香返夢蘭魂。 蛺蝶無媒妁,鴛鴦見子孫。 遍窺思兩槳,深鎖憶重門。 怯徇風波性,慚留月露痕。 枉將金試步,千古怨東昏。
měi qiū jiāng shàng   chén āi chǐ tuō gēn  
xiào qīng xíng guó   xiāng fǎn mèng lán hún  
jiá dié méi shuò   yuān yāng jiàn sūn  
biàn kuī liǎng jiǎng   shēn suǒ chóng mén  
qiè xùn fēng xìng   cán liú yuè hén  
wǎng jiāng jīn shì   qiān yuàn dōng hūn