再賦

宋代 洪适
厭聽朱弦裂帛聲,攜鋤斸壑賦臨清。賞心盡得難並景,舒足休嫌踏破城。 夜璧朝瓊寧獨樂,春蘭秋菊豈爭榮。閉關不使高軒過,只許漁樵為輔行。
yàn tīng zhū xián liè shēng   xié chú zhǔ lín qīng shǎng xīn jǐn nán bìng jǐng shū   xiū xián chéng    
cháo qióng níng   chūn lán qiū zhēng róng guān shǐ gāo 使 xuān guò zhǐ   qiáo wèi xíng