再賦

宋代 洪适
向來胡馬遠跳梁,奔命紛紛不一邦。景物何期新斸壑,夢魂猶自怯防江。 看山小隱紅蓮幕,批敕須臨青瑣窗。無事肯來文字飲,為將紅酒倒鵝缸。
xiàng lái yuǎn tiào liáng   bèn mìng fēn fēn bāng jǐng xīn zhǔ mèng   hún yóu qiè fáng jiāng    
kàn shān xiǎo yǐn hóng lián   chì lín qīng suǒ chuāng shì kěn lái wén yǐn wèi   jiāng hóng jiǔ dào é gāng