再賦

宋代 陳與義
修眉入幽夢,起費西南望。 終願學柳文,買泉築愚堂。 錯磨高壁翠,日日在我旁。 忽在新野鄒,行從泰山羊。 城中瞻使君,駕鶴高馳翔。 詩成墮人世,字字含風霜。 平生仰止勤,不但上下床。 顧許俗士駕,平參丈人行。 封姨豈嗔予,霞怒挾阿香。 知公終可恃,不記當趨裝。 清歡豈有極,夜色來蒼蒼。
xiū méi yōu mèng   fèi 西 nán wàng  
zhōng yuàn xué liǔ wén   mǎi quán zhù táng  
cuò gāo cuì   zài páng  
zài xīn zōu   xíng cóng tài shān yáng  
chéng zhōng zhān shǐ 使 jūn   jià gāo chí xiáng  
shī chéng duò rén shì   hán fēng shuāng  
píng shēng yǎng zhǐ qín   dàn shàng xià chuáng  
shì jià   píng cān zhàng rén xíng  
fēng chēn   xiá xié ā xiāng  
zhī gōng zhōng shì   dāng zhuāng  
qīng huān yǒu   lái cāng cāng