再答元美 其一

明代 李攀龍
盈盈猗蘭花,深谷何逶迤。秋風凋奇樹,隕蘀以葳蕤。 含英即蔓草,不復揚華滋。豈無王者香,結根非其宜。 孤生感霜雪,采折中心知。幸君置懷袖,慰此長相思。 亭亭西山柏,自茂凌寒姿。下流難久居,壯士多所悲。
yíng yíng lán huā   shēn wēi qiū fēng diāo shù   yǔn tuò wēi ruí
hán yīng màn cǎo   yáng huá wáng zhě xiāng   jié gēn fēi
shēng gǎn shuāng xuě   cǎi shé zhōng xīn zhī xìng jūn zhì huái xiù   wèi cháng xiāng
tíng tíng 西 shān bǎi   mào líng hán 姿 xià liú nán jiǔ   zhuàng shì duō suǒ bēi