再答前韻二首

宋代 曹勛
客居索寞厭天窮,撫事無能笑語中。 破睡好茶盈碗白,曝檐晴日半簾烘。 向來切己連丁禍,政以臨民獲罔功。 賴有破除余羽在,後在端欲扣南豐。
suǒ yàn tiān qióng   shì néng xiào zhōng
shuì hǎo chá yíng wǎn bái   yán qíng bàn lián hōng
xiàng lái qiè lián dīng huò   zhèng lín mín huò wǎng gōng
lài yǒu chú zài   hòu zài duān kòu nán fēng