再次轉庵用梗字韻賦梅

宋代 許及之
見梅思洛陽,何愁道路梗。見雪憶灞橋,便可心思省。 仙家種玉成,造化炊粱頃。凜然孤高標,敢以塵溷請。 將軍有傳令,遽成臨渴井。王言惟作命,盍作和羹領。 香色歸本根,滋味豈機阱。自非泯全牛,安得試嘗綮。 轉庵句中畫,梅詩言外警。難韻有轆轤,妙語壓菑眚。 昨夜垂垂雨,一洗娟娟靜。便覺容成圃,真是太玉境。 朝來知見香,墮在區別町。不如兩忘言,搔首孤山頂。
jiàn méi luò yáng   chóu dào gěng jiàn xuě qiáo biàn   便 xīn shěng    
xiān jiā zhòng chéng   zào huà chuī liáng qǐng lǐn rán gāo biāo gǎn   chén hùn qǐng    
jiāng jūn yǒu chuán lìng   chéng lín jǐng wáng yán wéi zuò mìng   zuò gēng lǐng    
xiāng guī běn gēn   wèi jǐng fēi mǐn quán niú ān   shì cháng    
zhuǎn ān zhōng huà   méi shī yán wài jǐng nán yùn yǒu lu miào   zāi shěng    
zuó chuí chuí   juān juān jìng biàn jué 便 róng chéng zhēn   shi tài jìng    
zhāo lái zhī jiàn xiāng   duò zài bié tīng liǎng wàng yán sāo   shǒu shān dǐng