再次韻答余司理

宋代 陳造
雨來不後晴不遲,今晴昔雨皆可詩。 自憐老去才易盡,平日尚有黃絹辭。 挑燈初聽鼕鼕鼓,南風收盡檐間雨。 麥根既潤燥乃宜,此事時傳老農語。 人家屋脊黃雲中,南村北村歡笑同。 定知老子喜欲舞,鼎來騷客爭奏功。 詩人例天肯土血,浩然不逢李賀疾。 宿羽纏結我未脫,前身永思今次律。 君亦妙巧戕其天,低摧與我皆可憐。 經篇嚴密更開托,卻須編入襄陽樂。
lái hòu qíng chí   jīn qíng jiē shī  
lián lǎo cái jǐn   píng shàng yǒu huáng juàn  
tiǎo dēng chū tīng dōng dōng   nán fēng shōu jǐn yán jiān  
mài gēn rùn zào nǎi   shì shí chuán lǎo nóng  
rén jiā huáng yún zhōng   nán cūn běi cūn huān xiào tóng  
dìng zhī lǎo zi   dǐng lái sāo zhēng zòu gōng  
shī rén tiān kěn xuè   hào rán féng  
宿 chán jié wèi tuō   qián shēn yǒng jīn  
jūn miào qiǎo qiāng tiān   cuī jiē lián  
jīng piān yán gèng kāi tuō   què biān xiāng yáng