再次韻並寄寧州孫子發

宋代 李之儀
顧我從來奈烹煮,況復顛風並怪雨。出門未必趁鴻鵠,閉門何曾下縿縷。 比來重作坐禪僧,日與虛空相晤語。初非小智肯自私,終謂大國不可怒。 倦途傾蓋得吾人,獨喜山行逢豹霧。僅愧依融累歲留,猶勝投閎經宿去。 東州勝事久欲講,老滕元將效懷祖。豈知敏手驟輸君,使君方詠羅敷女。 願侍一笑作先容,試覺醍醐分酪乳。寧州別乘吾所畏,屹然萬弩不得注。 寄聲到眼不須論,畢竟生涯誰能主。
cóng lái nài pēng zhǔ   kuàng diān fēng bìng guài chū mén wèi chèn hóng   mén zēng xià shān 縿    
lái zhòng zuò zuò chán sēng   kōng xiāng chū fēi xiǎo zhì kěn zhōng   wèi guó    
juàn qīng gài rén   shān xíng féng bào jǐn kuì róng lěi suì liú yóu   shèng tóu hóng jīng 宿    
dōng zhōu shèng shì jiǔ jiǎng   lǎo téng yuán jiāng xiào huái zhī mǐn shǒu zhòu shū jūn shǐ   jūn 使 fāng yǒng luó    
yuàn shì xiào zuò xiān róng   shì jué fēn lào níng zhōu bié chéng suǒ wèi   rán wàn zhù    
shēng dào yǎn lùn   jìng shēng shuí néng zhǔ