再次韻

宋代 陳造
谷岩蟄石燕,帝闕鎖豐隆。 入懷疑有無,愜此靡微風。 晴空寄望眼,已快鶴出籠。 向來陰雨余,缺然賢聖中。 庭竹忽乾鵲,雲衢亦輕鴻。 新詩照老眼,姱嫮欺群紅。 飛仙款幽寂,珩璜韻丁東。 稠疊挹勝概,孰謂吾天窮。 花神憐客心,密密靈犀通。 冗官況暇豫,令節聊從容。 少徐泛觴醉,或有解佩逢。 傾城試新妝,戶戶虛簾櫳。 未用椽筆飛,坐詫十吏供。 樂事易陳跡,此嘆今古同。 當時序蘭亭,一一言由衷。 嘉會青帝惜,芳情吾輩鍾。 繁香與麗人,相映媚以豐。 瀝酒勸羲馭,西去忍匆匆。 遲暮冀如原,百違今一從。 瀾翻笑譚口,幾成呫嚅翁。
yán zhé shí yàn   quē suǒ fēng lóng  
huái yǒu   qiè wēi fēng  
qíng kōng wàng yǎn   kuài chū lóng  
xiàng lái yīn   quē rán xián shèng zhōng  
tíng zhú qián què   yún qīng hóng  
xīn shī zhào lǎo yǎn   kuā qún hóng  
fēi xiān kuǎn yōu   háng huáng yùn dīng dōng  
chóu dié shèng gài   shú wèi tiān qióng  
huā shén lián xīn   líng tōng  
rǒng guān kuàng xiá   lìng jié liáo cóng róng  
shǎo fàn shāng zuì   huò yǒu jiě pèi féng  
qīng chéng shì xīn zhuāng   lián lóng  
wèi yòng chuán fēi   zuò chà shí gōng  
shì chén   tàn jīn tóng  
dāng shí lán tíng   yán yóu zhōng  
jiā huì qīng   fāng qíng bèi zhōng  
fán xiāng rén   xiāng yìng mèi fēng  
jiǔ quàn   西 rěn cōng cōng  
chí yuán   bǎi wéi jīn cóng  
lán fān xiào tán kǒu   chéng tiè wēng