再次元亮韻

宋代 李彭
艇子打兩槳,石城催莫愁。不嫌波浪闊,但懼水生洲。 大堤多女兒,草暖復桑柔。盈盈成雅步,皎皎臨清流。 翠釵掛人冠,自作橫陳謀。非無一時好,高懷詎能留。 朝歌回墨翟,饋藥逃東丘。此豈聊復爾,頗似憐包羞。 長吟望煙際,飛來雙白鷗。
tǐng liǎng jiǎng   shí chéng cuī chóu xián làng kuò dàn   shuǐ shēng zhōu    
duō ér   cǎo nuǎn sāng róu yíng yíng chéng jiǎo   jiǎo lín qīng liú    
cuì chāi guà rén guān   zuò héng chén móu fēi shí hǎo gāo   huái néng liú    
zhāo huí   kuì yào táo dōng qiū liáo ěr   shì lián bāo xiū    
cháng yín wàng yān   fēi lái shuāng bái ōu