再次蘇字韻

宋代 曾幾
秋風不來眼穿枯,颯然而至吾其蘇。 中宵起我燈火讀,音節自喜如連珠。 不知何物披拂此,定是嘯谷之於菟。 窗前況復雨驟作,山溜繞屋鳴瑤琚。
qiū fēng lái yǎn chuān 穿   rán ér zhì  
zhōng xiāo dēng huǒ   yīn jié lián zhū  
zhī   dìng shì xiào zhī  
chuāng qián kuàng zhòu zuò   shān liū rào míng yáo