再次首唱韻和

宋代 錢惟演
雲變危峰萬里橫,簟鋪湘水一床平。 紅蘭受露消晨渴,綠蕙翻風析夜酲。 逸少偶書葵扇貴,羊欣閒臥練裙輕。 無妨天上芝泥熟,獨看瑤光近太清。
yún biàn wēi fēng wàn héng   diàn xiāng shuǐ chuáng píng  
hóng lán shòu xiāo chén   huì fān fēng chéng  
shǎo ǒu shū kuí shàn guì   yáng xīn xián liàn qún qīng  
fáng tiān shàng zhī shú   kàn yáo guāng jìn tài qīng