再次前韻示元老

宋代 蘇轍
豪傑多自悟,不待文王興。 四方有餘師,十厔豈無朋。 我老不知時,早歲誰誤稱。 歸來理茅屋,對客食藜蒸。 遇渴即飲水,何嘗問淄澠。 冠裳強包裹,毀譽如飛蠅。 植根久已爾,苕穎日自升。 忘我亦忘法,無水知消冰。
háo jié duō   dài wén wáng xīng  
fāng yǒu shī   shí zhì péng  
lǎo zhī shí   zǎo suì shuí chēng  
guī lái máo   duì shí zhēng  
yǐn shuǐ   cháng wèn miǎn  
guān cháng qiáng bāo guǒ   huǐ fēi yíng  
zhí gēn jiǔ ěr   tiáo yǐng shēng  
wàng wàng   shuǐ zhī xiāo bīng