再次前韻 其二

宋代 李綱
霏霏玉屑灑層霄,皓色輕盈已覆凹。留客徑須開綠蟻,探春何處認青梢。 階庭充積無庸掃,松竹攲摧尚惜敲。深愧主人修具薄,嘉賓徒使獻酬交。
fēi fēi xiè céng xiāo   hào qīng yíng āo liú jìng kāi tàn   chūn chǔ rèn qīng shāo    
jiē tíng chōng yōng sǎo   sōng zhú cuī shàng qiāo shēn kuì zhǔ rén xiū báo jiā   bīn shǐ xiàn 使 chóu jiāo