再次前韻

宋代 饒節
芒鞋短杖訪松筠,未許痴禪繼後塵。碧嶂煙嵐千頃潤,紅崖花草四時春。 林中儻遇狻猊獸,日下休看舜若神。卻笑子湖窮鬼子,猶將消息問時人。
máng xié duǎn zhàng fǎng sōng yún   wèi chī chán hòu chén zhàng yān lán qiān qǐng rùn   hóng huā cǎo shí chūn
lín zhōng tǎng suān shòu   xià xiū kàn shùn ruò shén què xiào zi qióng guǐ zi   yóu jiāng xiāo xi wèn shí rén