再次前韻

宋代 饒節
曾將千古較窮通,芥孔能容幾許空。借問折腰辭五斗,何如折臂取三公。 四時但覺風雨過,一飯奚須刀匕紅。要識壞魔三昧力,更培根垡待春風。
céng jiāng qiān jiào qióng tōng   jiè kǒng néng róng kōng jiè wèn zhé yāo dǒu   zhé sān gōng
shí dàn jué fēng guò   fàn dāo hóng yào shí huài sān mèi   gèng péi gēn dài chūn fēng