載馳

先秦 詩經
載馳載驅,歸唁衛侯。驅馬悠悠,言至於漕。 大夫跋涉,我心則憂。 既不我嘉,不能旋反。視而不臧,我思不遠。 既不我嘉,不能旋濟。視而不臧,我思不閟[1]。 陟彼阿丘,言采其芒。女子善懷,亦各有行。 許人尤之,眾樨且狂。 我行其野,芃芃[2]其麥。控於大邦,誰因誰極? 大夫君子,無我有尤。百爾所思,不如我所之。
zǎi chí zǎi   guī yàn wèi hóu yōu yōu   yán zhì cáo
dài shè   xīn yōu
jiā   néng xuán fǎn shì ér zāng   yuǎn
jiā   néng xuán shì ér zāng     [   1   ] 1]。
zhì ā qiū   yán cǎi máng shàn huái   yǒu xíng
rén yóu zhī   zhòng qiě kuáng
xíng   péng péng   [   2   ] 2] mài kòng   bāng shuí yīn  
dài jūn zi   yǒu yóu bǎi ěr suǒ   suǒ zhī