雜感四首 其二

宋代 陸游
天際晴雲舒復卷,庭中風絮去還來。人生自在常如此,何事能妨笑口開。
tiān qíng yún shū juǎn   tíng zhòng fēng hái lái rén shēng zai cháng   shì néng fáng xiào kǒu kāi