雜諷九首

唐代 陸龜蒙
紅蠶緣枯桑,青繭大如瓮。人爭捩其臂,羿矢亦不中。 微微待賢祿,一一希入夢。縱操上古言,口噤難即貢。 蛟龍在怒水,拔取牙角弄。丹穴如可游,家家畜孤鳳。 凶門尚兒戲,戰血波澒溶。社鬼苟有靈,誰能遏秋慟。 童麋來觸犀,德力不相及。伊無愜心事,只有碎首泣。 況將鵬虱校,數又百與十。攻如餓鴟叫,勢若脫兔急。 斯為朽關鍵,怒犖抉以入。年來橫干戈,未見拔城邑。 得非佐饔者,齒齒待啜汁。羈維豪傑輩,四駭方少縶。 此皆乘時利,縱舍在呼吸。吾欲斧其吭,無雷動幽蟄。 鴚鵝慘於冰,陸立懷所適。斯人道仍閟,不得不嗚呃。 當時布衣士,亦作天子客。至今東方生,滿口自誇白。 終為萬乘交,談笑無所隔。致君非有書,乃是堯舜畫。 只今侯門峻,日掃貧賤跡。朝趨九韶音,暮列五鼎食。 如聞恭儉語,謇謇事夕惕。可拍伊牧肩,功名被金石。 赤舌可燒城,讒邪易為伍。詩人疾之甚,取俾投豺虎。 長風吹窾木,始有音韻吐。無木亦無風,笙簧由喜怒。 女媧煉五石,天缺猶可補。當其利口銜,罅漏不複數。 元精遺萬類,雙目如牖戶。非是既相參,重瞳亦為瞽。 東南有狂兕,獵者西北矢。利塵白冥冥,獨此清夜止。 無人語其事,偶坐窺天紀。安得東壁明,洪洪用墳史。 搜揚好古士,一以罄雲水。流堪灑菁英,風足去稗秕。 如能出奇計,坐可平賊壘。徐陳羲皇道,高駕太平軌。 攫疏成特雄,濯垢為具美。貢賢當上賞,景福視所履。 永播南熏音,垂之萬年耳。 有檗何青青,空城雪霜里。千林盡枯槁,苦節獨不死。 他遭匠石顧,總入犧黃美。遂得保天年,私心未為恥。 高從宿梟怪,下亦容螻蟻。大廈若掄材,亭亭托君子。 左右佩劍者,彼此亦相笑。趨時與閉門,喧寂不同調。 潛機取聲利,自許臻乎妙。志士以神窺,慚然真可吊。 天之發遐籟,大小隨萬竅。魁其壚冶姿,形質惟所召。 鞀笙磬竽瑟,是必登清廟。伊聖不可欺,誰能守蓬藋. 橫笛喝秋風,清商入疏越。君居不夜城,肯怨孤戍月。 吳兵甚犀利,太白光突兀。日已費千金,廑聞侵一撥。 豈無惡年少,縱酒遊俠窟。募為敢死軍,去以梟叛卒。 豈無中林士,貫穿學問骨。兵法五十家,浩蕩如溟渤。 高懸鹿皮睡,清澗時依樾。分已諾煙霞,全遺事干謁。 既非格猛獸,未可輕華發。北面師其謀,幾能止征伐。 何妨秦堇勇,又有曹劌說。堯舜尚詢芻,公乎聽無忽。 朝為壯士歌,暮為壯士歌。壯士心獨苦,傍人謂之何。 古鐵久不快,倚天無處磨。將來易水上,猶足生寒波。 捷可搏飛狖,健能超橐駝。群兒被堅利,索手安馮河。 驚飆掃長林,直木謝橢科。嚴霜凍大澤,僵龍不如蛇。 昔者天血碧,吾徒安嘆嗟。
hóng cán yuán sāng   qīng jiǎn wèng rén zhēng liè   羿 shǐ zhōng
wēi wēi dài xián 祿   mèng zòng cāo shàng yán   kǒu jìn nán gòng
jiāo lóng zài shuǐ   jiǎo nòng dān xué yóu   jiā jiā chù fèng
xiōng mén shàng ér   zhàn xuè hòng róng shè guǐ gǒu yǒu líng   shuí néng è qiū tòng
tóng lái chù   xiāng qiè xīn shì   zhǐ yǒu suì shǒu
kuàng jiāng péng shī xiào   shù yòu bǎi shí gōng è chī jiào   shì ruò tuō
wèi xiǔ guān jiàn   luò jué nián lái héng gān   wèi jiàn chéng
de fēi zuǒ yōng zhě   chǐ chǐ dài chuò zhī wéi háo jié bèi   hài fāng shǎo zhí
jiē chéng shí   zòng shè zài kēng   léi dòng yōu zhé
é cǎn bīng   huái suǒ shì rén dào réng   e
dāng shí shì   zuò tiān zhì jīn dōng fāng shēng   mǎn 滿 kǒu kuā bái
zhōng wèi wàn shèng jiāo   tán xiào suǒ zhì jūn fēi yǒu shū   nǎi shì yáo shùn huà
zhī jīn hóu mén jùn   sǎo pín jiàn cháo jiǔ sháo yīn   liè dǐng shí
wén gōng jiǎn   jiǎn jiǎn shì pāi jiān   gōng míng bèi jīn shí
chì shé shāo chéng   chán xié wéi shī rén zhī shén   tóu chái
cháng fēng chuī kuǎn   shǐ yǒu yīn yùn fēng   shēng huáng yóu
liàn dàn   tiān quē yóu dāng kǒu xián   xià lòu shù
yuán jīng wàn lèi   shuāng yǒu fēi shì xiāng cān   zhòng tóng wèi
dōng nán yǒu kuáng   liè zhě 西 běi shǐ chén bái míng míng   qīng zhǐ
rén shì   ǒu zuò kuī tiān ān dōng míng   hóng hóng yòng fén shǐ
sōu yáng hào shì   qìng yún shuǐ liú kān jīng yīng   fēng bài
néng chū   zuò píng zéi lěi chén huáng dào   gāo jià tài píng guǐ
jué shū chéng xióng   zhuó gòu wèi měi gòng xián dāng shang shǎng   jǐng shì suǒ
yǒng nán xūn yīn   chuí zhī wàn nián ěr
yǒu qīng qīng   kōng chéng xuě shuāng qiān lín jǐn gǎo   jié
zāo jiàng shí   zǒng huáng měi suì bǎo tiān nián   xīn wèi wèi chǐ
gāo cóng 宿 xiāo guài   xià róng lóu shà ruò lún cái   tíng tíng tuō jūn zi
zuǒ yòu pèi jiàn zhě   xiāng xiào shí mén   xuān tóng diào 調
qián shēng   zhēn miào zhì shì shén kuī   cán rán zhēn diào
tiān zhī xiá lài   xiǎo suí wàn qiào kuí 姿   xíng zhì wéi suǒ zhào
táo shēng qìng   shì dēng qīng miào shèng   shuí néng shǒu péng   .
héng qiū fēng   qīng shāng shū yuè jūn chéng   kěn yuàn shù yuè
bīng shén   tài bái guāng fèi qiān jīn   jǐn wén qīn
è nián shào   zòng jiǔ yóu xiá wèi gǎn jūn   xiāo pàn
zhōng lín shì   guàn chuān 穿 xué wèn bīng shí jiā   hào dàng míng
gāo xuán 鹿 shuì   qīng jiàn shí yuè fēn nuò yān xiá   quán shì gān
fēi měng shòu   wèi qīng huá běi miàn shī móu   néng zhǐ zhēng
fáng qín jǐn yǒng   yòu yǒu cáo guì shuō yáo shùn shàng xún chú   gōng tīng
cháo wèi zhuàng shì   wèi zhuàng shì zhuàng shì xīn   bàng rén wèi zhī
tiě jiǔ kuài   tiān chǔ jiāng lái shuǐ shàng   yóu shēng hán
jié fēi yòu   jiàn néng chāo tuó tuó qún ér bèi jiān   suǒ shǒu ān píng
jīng biāo sǎo cháng lín   zhí xiè tuǒ yán shuāng dòng   jiāng lóng shé
zhě tiān xuè   ān tàn jiē