雨坐遣心

宋代 李彭
孟夏始三氣,暑還自何鄉。稍稍切肌骨,病著徑臥床。 雲從甌峰來,將雨送微涼。容與過朝市,殷勤灑林塘。 幽窗多僧氣,頗帶山茶香。縹思隨歸雲,冉冉列禪房。 此物方料理,陰崖容伏藏。火老恐愈濁,熏煮猶未央。 會當箋山靈,時來呵不祥。
mèng xià shǐ sān   shǔ hái xiāng shāo shāo qiè bìng   zhù jìng chuáng    
yún cóng ōu fēng lái   jiāng sòng wēi liáng róng guò cháo shì yīn   qín lín táng    
yōu chuāng duō sēng   dài shān chá xiāng piāo suí guī yún rǎn   rǎn liè chán fáng    
fāng liào   yīn róng cáng huǒ lǎo kǒng zhuó xūn   zhǔ yóu wèi yāng    
huì dāng jiān shān líng   shí lái xiáng