雨作二首

宋代 曹勛
倒海傾潮翻白雨,鉤窗卷箔度清風。 江山一餉驚雷靜,已有閒雲行碧空。
dào hǎi qīng cháo fān bái   gōu chuāng juǎn qīng fēng
jiāng shān xiǎng jīng léi jìng   yǒu xián yún xíng kōng