與子與游保叔塔同賦

明代 李攀龍
古塔松台對寂寥,高齋斜日傍漁樵。金牛忽見湖中影,鐵騎初回海上潮。 更倚連城明月動,並攜雙劍落星搖。若非賦有凌雲氣,筆厎天花可自飄。
sōng tái duì liáo   gāo zhāi xié bàng qiáo jīn niú jiàn zhōng yǐng tiě   chū huí hǎi shàng cháo    
gèng lián chéng míng yuè dòng   bìng xié shuāng jiàn luò xīng yáo ruò fēi yǒu líng yún   tiān huā piāo