與子由同游寒溪西山

宋代 蘇軾
散人出入無町畦,朝游湖北暮淮西。 高安酒官雖未上,兩腳垂欲穿塵泥。 與君聚散若雲雨,共惜此日相提攜。 千搖萬兀到樊口,一箭放溜先鳧鷖。 層層草木暗西嶺,瀏瀏霜雪鳴寒溪。 空山古寺亦何有,歸路萬頃青玻璃。 我今漂泊等鴻雁,江南江北無常棲。 幅巾不擬過城市,欲踏徑路開新蹊。 (路有直入寒溪不過武昌者。 )卻憂別後不忍到,見子行跡空餘忄妻。 吾儕流落豈天意,自坐迂闊非人擠。 行逢山水輒羞嘆,此去未免勤鹽齏。 何當一遇李八百,相哀白髮分刀圭。 (李八百宅在筠州,〔相傳能拄拐日八百里。 〕)
sǎn rén chū tǐng   cháo yóu běi huái 西  
gāo ān jiǔ guān suī wèi shàng   liǎng jiǎo chuí chuān 穿 chén  
jūn sàn ruò yún   gòng xiāng xié  
qiān yáo wàn dào fán kǒu   jiàn fàng liū xiān  
céng céng cǎo àn 西 lǐng   liú liú shuāng xuě míng hán  
kōng shān yǒu   guī wàn qǐng qīng  
jīn piāo děng hóng yàn   jiāng nán jiāng běi cháng  
jīn guò chéng shì   jìng kāi xīn  
  yǒu zhí hán guò chāng zhě  
  què yōu bié hòu rěn dào   jiàn zi xíng kòng xin  
chái liú luò tiān   zuò kuò fēi rén  
xíng féng shān shuǐ zhé xiū tàn   wèi miǎn qín yán  
dāng bǎi   xiāng āi bái fēn dāo guī  
  bǎi zhái zài yún zhōu   xiāng chuán néng zhǔ guǎi bǎi