輿自山左折行達碧雲寺

宋代 朱筠
不徒而輿舍小舸,人肩上上山之左。秋風吹草草益深,崔巍石戴土坎坷。 坎坷之土沒深草,茇草如割草行果。土高土低亂行腳,十餘腳互草中跛。 苦尋芳菲愁靃靡,強逐町疃耐堀堁。一峰才下一峰上,半趾剛平半趾頗。 雖喜孤松作前導,每疑碎礫其中叵。我乎定志游在斯,塞翁冉{阝知}福與禍。 三天都降九子陟,無路吾游無不可。今朝小試左股夷,何客肯為前足裹。 忽焉土中出數石,張牙齧人躍不墮。僧來指之過此閒,高閣當空見靈璅。 我遠見閣近不見,喜若捕蛇得珠顆。大呼僕夫齊足力,轉眼翠雲亭著我。 琳琅四壁照眼讀,刻畫端莊間娿娜。人來人去言空堂,水後水前送側柁。 即看河邊山下路,一線蚰蜒平以妥。我入險來出必易,頃刻冰心息觀火。 眼中敬亭已落手,且乞蒲團此兀坐。
ér 輿 shě xiǎo   rén jiān shàng shàng shān zhī zuǒ qiū fēng chuī cǎo cǎo shēn   cuī wēi shí dài kǎn
kǎn zhī méi shēn cǎo   cǎo cǎo xíng guǒ gāo luàn xíng jiǎo   shí jiǎo cǎo zhōng
xún fāng fēi chóu huò   qiáng zhú tǐng tuǎn nài fēng cái xià fēng shàng   bàn zhǐ gāng píng bàn zhǐ
suī sōng zuò qián dǎo   měi suì zhōng dìng zhì yóu zài   sài wēng rǎn   { zhī   } huò
sān tiān jiàng jiǔ zhì   yóu jīn zhāo xiǎo shì zuǒ   kěn wèi qián guǒ
yān zhōng chū shù shí   zhāng niè rén yuè duò sēng lái zhǐ zhī guò xián   gāo dāng kōng jiàn líng suǒ
yuǎn jiàn jìn jiàn   ruò shé zhū   zhuǎn yǎn cuì yún tíng zhù
lín láng zhào yǎn   huà duān zhuāng jiān ē 娿 rén lái rén yán kōng táng   shuǐ hòu shuǐ qián sòng duò
kàn biān shān xià   xiàn yóu yan píng tuǒ xiǎn lái chū   qǐng bīng xīn guān huǒ
yǎn zhōng jìng tíng luò shǒu   qiě tuán zuò