餘子任訪章泉

宋代 韓淲
章泉天下翁,之子能幽尋。謀道不謀利,耿耿秉此心。 薰風四月涼,苔竹芾而森。恨我不嗣往,空多華發侵。 年來翁示疾,豈在藥石針。眾生煩惱盡,病苦當不深。 慨焉紹興初,上饒聚纓簪。東萊曾空青,至今朱弦琴。 零落一丘壟,佳話轉平沉。翁實獨遠紹,文獻所酌斟。 詩乃其緒餘,斂收日行吟。子歸趣益勝,復逼我家林。 清陰佇延賞,抵掌橫素襟。渺渺兮予懷,慎旃宜重欽。
zhāng quán tiān xià wēng   zhī néng yōu xún móu dào móu gěng   gěng bǐng xīn    
xūn fēng yuè liáng   tái zhú fèi ér sēn hèn wǎng kōng   duō huá qīn    
nián lái wēng shì   zài yào shí zhēn zhòng shēng fán nǎo jǐn bìng   dāng shēn    
kǎi yān shào xīng chū   shàng ráo yīng zān dōng lái zēng kōng qīng zhì   jīn zhū xián qín    
líng luò qiū lǒng   jiā huà zhuǎn píng chén wēng shí yuǎn shào wén   xiàn suǒ zhuó zhēn    
shī nǎi   liǎn shōu xíng yín zi guī shèng   jiā lín    
qīng yīn zhù yán shǎng   zhǐ zhǎng héng jīn miǎo miǎo huái shèn   zhān zhòng qīn