玉燭新 重陽近矣倚此為寒花問

清代 況周頤
光陰簪菊近。費暗省秋期,幾探芳信。故人自別,江山瘦、鬯好登臨誰分。 題糕落帽。忍忘卻年時疏俊。簾乍捲、笙語霜前,依稀破人酲困。 安排更把茱萸,怕剗地煙塵,放晴難穩。素娥問訊。 應不負、占取一天風韻。無情有恨,數舊約曾無憑準。 愁暫倚、風雨壺觴,低徊看鬢。
guāng yīn zān jìn fèi àn shěng qiū   tàn fāng xìn rén bié jiāng shān   shòu chàng hǎo dēng lín shuí fēn        
gāo luò mào rěn wàng què nián shí shū jùn lián zhà juǎn shēng shuāng qián   rén chéng kùn        
ān pái gèng zhū   chǎn yān chén   fàng qíng nán wěn é wèn xùn    
yīng zhàn tiān fēng yùn qíng yǒu hèn shù jiù   yuē céng píng zhǔn      
chóu zàn fēng shāng   huí kàn bìn