雨中雜興 其四

宋代 韓淲
客來難共語,客去寧自孤。未能高遠引,非斯其誰徒。 寥寥同心人,一逝不可呼。淵明醉即眠,所以愛吾廬。
lái nán gòng   níng wèi néng gāo yuǎn yǐn fēi   shuí    
liáo liáo tóng xīn rén   shì yuān míng zuì mián suǒ   ài