獄中雜紀二十六首 其十一

清代 陳恭尹
初度尋常度,今茲倍愴神。傷哉居穢地,不敢禮先人。 亂日生何樂,餘年死與鄰。只愁來世事,難定報恩身。
chū xún cháng   jīn bèi chuàng shén shāng zāi huì   gǎn xiān rén    
luàn shēng   nián lín zhǐ chóu lái shì shì nán   dìng bào ēn shēn