與仲孺文仲述之作詩送仲弓赴籍田以之子於徵為韻分得子字

南北朝 鄒浩
鳳園佳人孤鳳起,草木無光春披靡。紅亭碧沼政高深,借問何由駐雙履。 王塗開泰日月中,玉堂仙翁是知已。瀛洲蓬島未橫飛,且向籍田聊爾耳。 北道仲容休說貧,東山太白誰比擬。雲汀荷芰供遠涼,繞砌青青更蘭芷。 丞相上馬台閣空,長鞭往往城南指。君身雖不作羊膻,自然塵表門如蟻。 清談秀句得豪英,合抱他年郁松梓。要須萬口一同聲,文恪風流今有子。
fèng yuán jiā rén fèng   cǎo guāng chūn hóng tíng zhǎo zhèng gāo shēn   jiè wèn yóu zhù shuāng
wáng kāi tài yuè zhōng   táng xiān wēng shì zhī yíng zhōu péng dǎo wèi héng fēi   qiě xiàng tián liáo ěr ěr
běi dào zhòng róng xiū shuō pín   dōng shān tài bái shuí yún tīng gōng yuǎn liáng   rào qīng qīng gèng lán zhǐ
chéng xiàng shàng tái kōng   zhǎng biān wǎng wǎng chéng nán zhǐ jūn shēn suī zuò yáng shān   rán chén biǎo mén
qīng tán xiù háo yīng   bào nián sōng yào wàn kǒu tóng shēng   wén fēng liú jīn yǒu zi