雨中泊蜀山見漁人自山半負樵入舟鼓棹而去

宋代 孫覿
一嶂橫青靄,千漚起碧潯。行穿山半腹,坐占水中心。 蹋雨松蹊滑,沖煙蓼嶼深。時來有登涉,應不系升沉。
zhàng héng qīng ǎi   qiān ōu xún xíng chuān 穿 shān bàn   zuò zhàn shuǐ zhōng xīn
sōng huá   chōng yān liǎo shēn shí lái yǒu dēng shè   yīng shēng chén