雨中花慢

宋代 蘇軾
嫩臉羞娥因甚。化作行雲,卻返巫陽。但有寒燈孤枕,皓月空床。 長記當初,乍諧雲雨,便學鸞凰。又豈料、正好三春桃李,一夜風霜。 丹青如畫,無言無笑,看了漫結愁腸。襟袖上,猶存殘黛,漸減餘香。 一自醉中忘了,奈何酒後思量。算應負你,枕前珠淚,萬點千行。
nèn liǎn xiū é yīn shén huà zuò xíng yún què   fǎn yáng dàn yǒu hán dēng zhěn hào yuè   kōng chuáng      
zhǎng dāng chū   zhà xié yún   biàn 便 xué luán huáng yòu liào zhèng hǎo sān chūn táo   fēng shuāng      
dān qīng huà   yán xiào   kàn le màn jié chóu cháng jīn xiù shàng yóu   cún cán dài jiàn   jiǎn xiāng    
zuì zhōng wàng le   nài jiǔ hòu liáng suàn yìng zhěn   qián zhū lèi wàn   diǎn qiān xíng