雨中花令

宋代 楊無咎
堪惆悵紅塵千里。恨死撥、浮名浮利。欠我溫存,少伊撋就,兩處懸懸地。 擬待歸來伏不是。更與問、孤眠子細。月照紗窗,曉燈殘夢,可日煞惡滋味。
kān chóu chàng hóng chén qiān hèn míng qiàn wēn cún   shǎo ruán jiù   liǎng chù xuán xuán
dài guī lái shì gèng wèn mián yuè zhào shā chuāng   xiǎo dēng cán mèng   shā è wèi