雨中花·菊

宋代 王用賓
一夜西風摧萬木。更何物、霜餐露宿。彭澤籬邊,杜陵襟際,秀色幽堪掬。 隱逸之花差可目。羞與伍、醉紅膩綠。淡泊無營,芳寒自慰,悵望人中菊。
西 fēng cuī wàn gèng shuāng cān 宿 péng biān   líng jīn   xiù yōu kān
yǐn zhī huā chā xiū zuì hóng dàn yíng   fāng hán wèi   chàng wàng rén zhōng