雨中獨酌

宋代 葛天民
平生寡合雖竭斗,幾曾自飲一杯酒。 不因風月與湖山,更為松篁與花柳。 今夕何夕風雨來,知儂渴肺生秋埃。 麴生三緘忽自薦,詩為風雨聊一開。 老夫呼前呼示了,死生脫帽傾懷抱。 風雨橫斜入會中,賓主淋漓俱醉倒。 須臾風止雨亦休,主人送客凝雙眸。 葛天無懷不可狀,但覺兩耳風颼颼。 匆匆便是中秋節,更與麴生潛地說。 此夜寧容著雜賓,一尊只辨澆明月。
píng shēng guǎ suī jié dòu   zēng yǐn bēi jiǔ
yīn fēng yuè shān   gèng wéi sōng huáng huā liǔ
jīn fēng lái   zhī nóng fèi shēng qiū āi
shēng sān jiān jiàn   shī wèi fēng liáo kāi
lǎo qián shì le   shēng tuō mào qīng huái bào
fēng héng xié huì zhōng   bīn zhǔ lín zuì dào
fēng zhǐ xiū   zhǔ rén sòng níng shuāng móu
tiān huái zhuàng   dàn jué liǎng ěr fēng sōu sōu
cōng cōng biàn 便 shì zhōng qiū jié   gèng shēng qián shuō
níng róng zhù bīn   zūn zhǐ biàn jiāo míng yuè