雨中讀韓致光詩偶池上鹿蔥盛開因效其體 其二

宋代 周紫芝
雕盡朱顏白盡頭,種花本為欲忘憂。誰知花上風和雨,添得周郎一段愁。
diāo jìn zhū yán bái jìn tóu   zhòng huā běn wèi wàng yōu shéi zhī huā shàng fēng tiān   zhōu láng duàn chóu