雨中次韻黃守見貽

宋代 韓淲
新語忽墮前,曠然銷我憂。引紙為答賦,搖毫與冥搜。 貧病雨未止,荒涼水常流。鼓琴誰裹飯,能記子桑不。
xīn duò qián   kuàng rán xiāo yōu yǐn zhǐ wèi yáo   háo míng sōu    
pín bìng wèi zhǐ   huāng liáng shuǐ cháng liú qín shuí guǒ fàn néng   sāng