與正輔游香積寺

宋代 蘇軾
越山少松竹,常苦野火厄。 此峰獨蒼然,感荷佛祖力。 茯苓無人采,千歲化琥珀。 幽光發中夜,見者惟木客。 我豈無長鑱,真贗苦難識。 靈苗與毒草,疑似在毫髮。 把玩竟不食,棄置長太息。 山僧類有道,辛苦常谷汲。 我慚作機舂,鑿破混沌穴。 幽尋恐不繼,書板記歲月。
yuè shān shǎo sōng zhú   cháng huǒ è  
fēng cāng rán   gǎn  
líng rén cǎi   qiān suì huà  
yōu guāng zhōng   jiàn zhě wéi  
cháng chán   zhēn yàn nàn shí  
líng miáo cǎo   zài háo  
wán jìng shí   zhì cháng tài  
shān sēng lèi yǒu dào   xīn cháng  
cán zuò chōng   záo hùn dùn xué  
yōu xún kǒng   shū bǎn suì yuè