豫章行

宋代 謝逸
豫章棟樑材,託身南山阿。王者建大廈,匠氏施斧柯。 萬夫挽不行,留滯在河滸。自非浪滔天,何由至王所。 根雖埋土中,葉已隨風飛。惟餘爨下柯,那得復相依。 風吹兼雨打,日居復月諸。誓朽泥塗間,不及櫟與樗。 匠氏慎無悔,豫章當自寬。人生類如此,才難聖所嘆。
zhāng dòng liáng cái   tuō shēn nán shān ē wáng zhě jiàn shà jiàng   shì shī    
wàn wǎn xíng   liú zhì zài fēi làng tāo tiān   yóu zhì wáng suǒ    
gēn suī mái zhōng   suí fēng fēi wéi cuàn xià   de xiāng    
fēng chuī jiān   yuè zhū shì xiǔ jiān   chū    
jiàng shì shèn huǐ   zhāng dāng kuān rén shēng lèi cái   nán shèng suǒ tàn