豫章王集大成惠我,思古人,實獲我心八詩,

宋代 楊萬里
孤嗜難眾悅,今聽非昔弦。 美人西山秀,藏茹飲澗泉。 雪蓑韞明月,永棹剌野船。 寶祲耿不掩,球聲匆復珊。 聞者已瞠若,鬻之諒悠然。 良環彼何憎,擊缶俗所便。 老我詎能聰,妙音誤至前。 古人子所思,而我豈古賢。 借不滿子賞,能不聊子嘆。 故家富彥士,梧竹映芝蘭。 紫余乃祖橐,朱遍群從轓。 迅趾豈地行,逸翎當雲騫。 勖哉塼羊角,何必懷西山。
shì nán zhòng yuè   jīn tīng fēi xián  
měi rén 西 shān xiù   cáng yǐn jiàn quán  
xuě suō yùn míng yuè   yǒng zhào chuán  
bǎo jìn gěng yǎn   qiú shēng cōng shān  
wén zhě chēng ruò   zhī liàng yōu rán  
liáng huán zēng   fǒu suǒ biàn 便  
lǎo néng cōng   miào yīn zhì qián  
rén suǒ   ér xián  
jiè mǎn 滿 zi shǎng   néng liáo zi tàn  
jiā yàn shì   zhú yìng zhī lán  
nǎi tuó   zhū biàn qún cóng fān  
xùn zhǐ xíng   líng dāng yún qiān  
zāi zhuān yáng jiǎo   huái 西 shān