雨乍霽散步村野山谷間

宋代 韓淲
幽居喜乍晴,閒步轉山麓。塘坳過兩家,山嘴見一屋。 坡陀上平崗,窈窕入深谷。時時看採桑,往往值播谷。 雞飛田婦呼,牛走牧兒逐。路平豁呈露,地僻杳藏伏。 風物晚春時,但見青草木。無為扣角歌,但賦採薇曲。
yōu zhà qíng   xián zhuǎn shān táng ào guò liǎng jiā shān   zuǐ jiàn    
tuó shàng píng gǎng   yǎo tiǎo shēn shí shí kàn cǎi sāng wǎng   wǎng zhí    
fēi tián   niú zǒu ér zhú píng huō chéng   yǎo cáng    
fēng wǎn chūn shí   dàn jiàn qīng cǎo wéi kòu jiǎo dàn   cǎi wēi