余與仲退讀書山間壬至子無一日相拾已丑仲退

宋代 徐瑞
獨聽松風度九夏,兩發無情生二毛。 渠儂翰墨流聲遠,老我山林畜眼高。 往日歸從不知樂,只今說夢竟徒勞。 男兒肯受人拘束,相見頻頻賦大力。
tīng sōng fēng jiǔ xià   liǎng qíng shēng èr máo  
nóng hàn liú shēng yuǎn   lǎo shān lín chù yǎn gāo  
wǎng guī cóng zhī   zhī jīn shuō mèng jìng láo  
nán ér kěn shòu rén shù   xiāng jiàn pín pín