與元丹丘方城寺談玄作

唐代 李白
茫茫大夢中,惟我獨先覺。騰轉風火來,假合作容貌。 滅除昏疑盡,領略入精要。澄慮觀此身,因得通寂照。 郎悟前後際,始知金仙妙。幸逢禪居人,酌玉坐相召。 彼我俱若喪,雲山豈殊調。清風生虛空,明月見談笑。 怡然青蓮宮,永願恣游眺。
máng máng mèng zhōng   wéi xiān jué téng zhuǎn fēng huǒ lái   jiǎ zuò róng mào
miè chú hūn jǐn   lǐng lüè jīng yào chéng guān shēn   yīn tōng zhào
láng qián hòu   shǐ zhī jīn xiān miào xìng féng chán rén   zhuó zuò xiāng zhào
ruò sàng   yún shān shū diào 調 qīng fēng shēng kōng   míng yuè jiàn tán xiào
rán qīng lián gōng   yǒng yuàn yóu tiào