雨餘

宋代 鄭獬
飛雨淙淙萬弩奔,雨餘氣象變朝曛。 長虹掛雨出青嶂,落日翻光燒赤雲。 得水跳蛙惟召鬧,投林棲雀自求群。 欲尋方外無窮樂,更滿梨花四五分。
fēi cóng cóng wàn bēn   xiàng biàn cháo xūn  
cháng hóng guà chū qīng zhàng   luò fān guāng shāo chì yún  
shuǐ tiào wéi zhào nào   tóu lín què qiú qún  
xún fāng wài qióng   gèng mǎn 滿 huā fēn