余有重陽詩歲和一篇今日偶和成二首

宋代 吳芾
此會從來有故常,湖山歲歲做重陽。 黃花已是鋪三徑,綠酒何妨舉百觴。 小圃晚來堪散步,薄田秋入足充腸。 登臨莫起淒涼嘆,且喜成歸老故鄉。
huì cóng lái yǒu cháng   shān suì suì zuò chóng yáng
huáng huā shì sān jìng   jiǔ fáng bǎi shāng
xiǎo wǎn lái kān sàn   tián qiū chōng cháng
dēng lín liáng tàn   qiě chéng guī lǎo xiāng